Câu chuyện bà lão bán rau - Quà tặng cuộc sống - Câu chuyện cảm động
CHUYỂN QUÀ NHANH TOÀN QUỐC CHUYỂN QUÀ MIỄN PHÍ THANH TOÁN KHI NHẬN HÀNG GÓI QUÀ GHI THIỆP MIỄN PHÍ ĐỔI QUÀ TRONG 10 NGÀY
Quatructuyen.com > Quà tặng cuộc sống > Hiểu về cuộc sống > Câu chuyện bà lão bán rau

Câu chuyện bà lão bán rau

‘Câu chuyện bà lão bán rau” đang là có số lượng người đọc lớn. Đây là một câu chuyện cảm động của bà lão bán rau. Câu chuyện cho người đọc suy nghĩa về chữ tín – của bà lão bán rau, sự vô cảm – cô gái đi đường, và có chút vô tâm của anh thanh niên…

Ăn rau không chú ơi?

Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

Câu chuyện bà lão bán rau

- Ăn hộ tôi mớ rau…!Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.

- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.

Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

- Rau này bà bán bao nhiêu?- Hai nghìn một mớ.

Bà cụ mừng rỡ.Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.- Sao chú mua nhiều thế?- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy.

Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…

- Nghỉ thế đủ rồi đấy!Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ.

Gã quên hẳn bà cụ.Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:- Bà bán rau chết rồi.- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? Chị bán nước khẽ hỏi.

- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.

- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau.

Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia…Gã không ngờ………!

Có thể bạn quan tâm:

Câu chuyện 20/11: Bài học bên trảng cỏ
Bữa ăn tối ở nhà hàng LY HÔN
Niềm tin
Tin và không tin
Chén Ánh Sáng
Cậu bé dưới bóng cây
Bí mật của bé Bánh Rán
Yêu thương không lời

Bình luận Facebook

comments

Powered by Facebook Comments

test
Bình luận
19 Responses to “Câu chuyện bà lão bán rau”
  1. Thật là cảm động.

  2. Câu chuyện hay và xúc động!Chúng ta rút ra một bài học:thương người cũng phải biết cách,không khéo lại làm hại họ!

  3. Anh rất lấy buồn vì trong cs không như những gì ai mong muốn, bời cũng do số mệnh? và ai cũng muốn làm một điều có nghĩa tình, nhưng ……..?

  4. Cảm động quá…Đã có 1 lần mình đọc câu chuyện này ở đâu đó và giờ đọc lại thì cảm xúc vẫn như xưa, rất cảm động, Chúc cho cuộc sống của những người khốn khó ngày 1 tốt lên.

  5. Candy Hoang nói:

    Chúng ta nên có trách nhiệm với những việc mình đã làm… Một bà cụ bán rau còn hiểu được điều đó… chúng ta thì sao..

  6. Thật sự cảm thấy nhói đau khi đọc câu chuyện này…..

  7. Le Ha nói:

    Tôi đã hơn một lần cảm động về câu chuyện này, nhưng rõ ràng lần trước mình đọc lại là một nhân vật nữ mua rau và không lấy cả gánh rau hẹn chiều quay lại chứ ko phải anh thaanh niên với 10k. Nhưng không sao, ai cũng được vì đều mang đến cho ta một thông điệp: Sự cảm thông, và, theo mình: Sống ở trên đời vẫn cần nhất một tấm lòng!

  8. My Kim nói:

    Cấu chuyện rất hay, đúng là Sống ở trên đời vẫn cần nhất một tấm lòng!

  9. Khách nói:

    Đọc xong thấy xót xa quá!

  10. Hanoi Viet nói:

    Thật là ý nghĩa!

  11. Phuong Huynh nói:

    tấm lòng phải đặt đúng chỗ. Người lợi dụng nhau, lợi dụng cả lòng tốt của người khác. Những mảnh đời bất hạnh

  12. E doc ủi ,cam dong lam

  13. Lê Thu nói:

    thương nguoi thanh ra hại người

  14. Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng… Để gió cuốn đi…

  15. Tran Khac Cuong nói:

    Giữa lúc ai cũng chê bai rau của bà bán cho heo ăn, thì chàng trai này không chê. Sẵn sàng bỏ qua tất cả để ăn rau cho bà, đó là hành động biểu lộ đức nhân từ và lòng bác ái hiếm thấy trên đời.

    Bà lão vì lời hứa sẽ quay lại của chàng trai mà ngồi chờ chàng trong mưa đến nổi cảm lạnh mà chết. Đó là hạnh động biểu tấm lòng trung trinh đối với tín nghĩa không một chút gợn đục.

    Chàng trai vì đãng trí mà quên quay lại, đó không phải là cố tình. Sinh tử đời người là do số phận. Giàu sang hay hèn mọn lại có nhân duyên. Đâu thể nào trách chàng trai hay bà lão ấy được. Hành động của 2 người đáng để chúng ta học tập và suy ngẫm.


    Từ Ân
    “Pháp Luân Đại Pháp Hảo!”.
    http://vi.falundafa.org/

  16. Câu chuyện quá hay bạn ạ, tôi chép lại nó và đưa lên Facebook với hy vọng sẽ có nhiều người đọc hơn, cuộc sống luôn luôn vậy, không bao giờ được hoàn toàn như ý mình, nhưng thử hỏi nếu tất cả những con người sống trên trái đất này muốn gì được nấy thì cuộc sống này, xã hội này sẽ ra sao bạn nhỉ?

  17. Ken Nguyen nói:

    câu chuyện kể để tăng thêm phần cảm xúc thôi chứ trên đời này có mấy ai đc như bà lão đó, bây giờ ra chợ ko mua mình còn bị chưởi ngược lại nữa.cuộc sống bây giờ bon chen lém, hãy sống sao cho đừng hổ then với bản thân là ok rồi!

  18. Thảo Bùi nói:

    Candy Hoang phải chăng do cha xứ kể

  19. Candy Hoang nói:

    Không đâu, đây là món quà của 1 người tặng vào mỗi dịp đầu tuần đoS…!

Gửi

Bài viết mới nhất của chuyên mục